Đồng hồ 16 năm tuổi của HLV Park Hang-seo – Vì hành trình quan trọng hơn đích đến

Cái tên “Park Hang-seo” trên công cụ tìm kiếm sẽ cho ra hơn 67 triệu kết quả chỉ trong 0.3 giây! Người ta trà dư tửu hậu hàng trăm câu chuyện về vị HLV kỳ tích này, nhưng sẽ hiếm ai để ý đến những tiểu tiết nhỏ ở ông – tỉ dụ như, chiếc đồng hồ ông thường đeo. Dành gần cả cuộc đời cống hiến cho môn thể thao cần tính đếm từng giây phút, ông Park Hang-seo sẽ chọn một chiếc đồng hồ như thế nào?

Vật dụng nhỏ như chiếc đồng hồ lại là một tín hiệu nói cho ta nhiều điều về tính cách của một con người kể cả khi chỉ được nhìn qua ảnh.

Đó là vào giai đoạn đầu của U23 Việt Nam tại giải đấu U23 châu Á, khi cái tên Park Hang-seo bắt đầu gây nên tiếng vang. Trong khoảnh khắc ông Park ôm Xuân Trường trên sân. cánh tay vòng ra phía sau, lộ rõ chiếc đồng hồ có kiểu dáng khá giống Hublot. Thế nhưng trong mọi catalogue sản phẩm của Hublot và những thương hiệu đồng hồ lớn khác từ Thuỵ Sỹ lại không tìm thấy một chiếc nào giống như thế!

Đó đúng là một chiếc đồng hồ từ Thuỵ Sỹ, nhưng dân sành đồng hồ hiệu thời nay chắc chắc khó nhận ra, vì chiếc đồng hồ ấy đã…16 năm tuổi, và không còn được sản xuất nữa. "Sau vòng chung kết World Cup 2002, một hãng đồng hồ Thụy Sĩ tặng cho tôi và ông Hiddink mỗi người một cái đồng hồ. Và tôi vẫn đeo nó cho đến tận hôm nay" – Ông Park từng chia sẻ trong một bài phỏng vấn.

Chúng ta đã có thể định vị được tính cách của ông Park, nhưng ngược với lối nhận định thông thường về một người đeo đồng hồ Thụy Sĩ hay phụ kiện theo quán tính của nhiều "tín đồ" chủ nghĩa tiêu dùng thường gặp. Đồng hồ, trong trường hợp này, lại phản ánh sự giản dị của ông Park, và cách ông trân trọng công việc của mình.

Ông đã đeo một cái đồng hồ suốt 16 năm, như kỷ vật và chứng tích của một thời kỳ. Năm ấy, Hàn Quốc gây địa chấn toàn cầu vì lọt vào bán kết World Cup, với HLV trưởng là Guus Hiddink và trợ lý là Park Hang-seo. Thế nhưng sự nghiệp của ông Park còn trải lắm thăng trầm cay đắng. Cuộc sống hay thể thao chuyên nghiệp đều có chung sự khắc nghiệt và khả năng vùi dập tinh thần đến mức có thể khiến chúng ta hoang mang về bản thân, về những gì mình đang làm. Hành trình quan trọng hơn đích đến là một triết lí đúng, nhưng hành trình cũng cần những cột mốc đánh dấu để gợi nhắc rằng mình đã từng là ai và có thể làm được gì.

Đêm cả Việt Nam không ngủ khi đội tuyển lên ngôi vô địch AFF Cup, khoảnh khắc ông Park đứng xuống sau khi được các học trò tung hứng liền loay hoay điều chỉnh đồng hồ với vẻ mặt lo lắng đã đủ nói lên ông yêu quý và trân trọng chiếc đồng hồ ấy như thế nào. Mười sáu năm. Và chiếc đồng hồ vẫn nằm trên tay khi ông Park Hang-seo nâng cao chiếc cúp vô địch.

Hãy thôi đừng tò mò chiếc đồng hồ ấy tên gì, của thương hiệu nào, giá tiền bao nhiêu nữa, chỉ cần biết rằng đó là chiếc đồng hồ gắn liền với một quãng đời của ông Park. Một đời người được bao lần 16 năm? Một con người biết trân trọng quá khứ sẽ luôn tiên liệu và đủ can đảm đối diện với những gì mà tương lai đang dành cho họ.

Suy rộng ra, bất cứ một tập thể, cộng đồng nào hướng đến khát khao thành công, trưởng thành đều cần một nền tảng, lời nhắc và các bài học từ quá khứ, dù nó có ngọt ngào hay cay đắng đến đâu.